Chia sẻ cùng đồng nghiệp là giáo viên

Loading...

TÂM SỰ VỚI ĐỒNG NGHIỆP

Chiều nay vừa đến trường, chị giáo viên âm nhạc chạy xuống bảo: em oi, chị chán quá, e lên mà xem hs khối 4,5 không coi cô giáo ra gì nữa. Mặt chúng nó cứ câng câng từ hôm vụ PH bắt cô giáo quỳ…

Thật sự khi nghe đến đó, mình cũng định tặc lưỡi: thôi, kìm lại kệ chúng nó. Mình cứ dạy hết giờ, đến tháng lĩnh lương là xong…

Nhưng chợt nghĩ lương tâm một người làm thầy, làm nghề không cho phép mình làm ngơ trước thái độ đó của học sinh khi các em ứng xử với thầy cô dạy bảo mình như vậy được. Thế là mình lên gặp các em (vào từng lớp)
“nắn gân” chúng.

– Các em biết cô lên đây có việc gì không?
– Không ạ!
– Vậy cô nói để các em được biết ngay lí do.
Nếu các em đến trường không làm đúng phận sự của một người học sinh là:
học tập, lao động, tham gia đầy đủ hoạt động của lớp, của trường, của ngành và liên ngành phát động! Nếu các em không chấp hành sẽ phải chịu phạt! Hiểu không? ( im lặng).
Thấy học sinh im lặng, tôi lại tiếp tục “nắn gân” chúng:
Các em phải hiểu:
Nhà trường là 1 xã hội thu nhỏ
Lớp học là 1 gia đình thu nhỏ.
Xã hội có luật pháp (Hiến pháp và pháp luật) uốn nắn con người sống đúng- nghĩ đúng và làm đúng. Nếu vi phạm sẽ bị xử lý theo pháp luật hiện hành!

Còn nhà trường có nội quy, quy định rất rõ ràng ( nếu các em vi phạm nội quy, quy chế…) các em sẽ bị phạt theo quy ước chung của nhà trường với gia đình.
(im lặng)

Vậy có bạn nào ngoan, học giỏi…mà bị các thầy lôi ra đánh mắng không???
Có ai chăm chỉ, có bạn nào lễ phép mà bị thầy cố trách phạt nhầm không???
– Không ạ!
– Các con đã từng học thuộc câu “cô giáo như mẹ hiền” chưa?
– Rồi ạ!
– Mẹ hiền của các con ở nhà có đánh các con bao giờ không? Mẹ hiền có quát mắng các con không?
– Có ạ!
– Mẹ đánh có đau không?
– Đau lắm a!
– Vậy mẹ đánh các con khi nào?
– Khi con hư ạ!

À thì ra là vậy!!!
Thế tại sao cô giáo mắng khi các con không làm bài về nhà, cô phạt khi trong lớp các con nói chuyện riêng thì các con lại về bảo bố mẹ là: đến lớp cô giáo cứ mắng chửi con làm con sợ con không dám đến lớp?!
Rồi mẹ và bà của các con đến gặp các cô phàn nàn: cô đừng trách phạt cháu không, cháu nó sợ…
– Vậy khi về kể với bố mẹ và cả gia đình các con có nói rõ lý do vi sao cô giáo mắng và phạt các con không?
– im lặng.
– Các con có nói rõ lý do vì sao bị mắng, phạt không?
– Dạ …. dạ …không ạ!

Trời!!!!
– Vậy hôm nay các con về các con nói với bố mẹ và gia đình như sau:
Cô giáo con bảo: Nếu các con vi phạm nội quy của lớp, của trường các con sẽ bị kỷ luật: nhẹ là nhắc nhở, nặng là thước vào mông, phụ huynh nào mà thương xót con quá thì xin mời đưa ngay con mình về nhà tự dạy bảo. Thầy cô cần những học sinh biết vâng lời và chịu được sự uốn nắn của các cô hàng ngày trên lớp để sau này các con trở thành 1 người tốt, có ích cho xã hội.
( giọng vẫn lên 1 quãng 🙂 )

Cả lớp ngồi im phăng phắc. Thấy vậy, tôi “nắn” tiếp:
– Cô dám khẳng định: trong trường của chúng ta không có học sinh nào hư, mà chỉ có học sinh chưa vâng lời thầy cô.
– Cô dám khẳng định: trong trường ta, không có ai là học sinh dốt mà chỉ có một số học sinh chưa thật sự chăm chỉ học tập mà thôi!!!
Có đồng ý với quan điểm của cô không?
– Đồng ý a!

Vậy cô hi vọng: sau buổi nói chuyện này, các con sẽ ngoan hơn mỗi ngày, sẽ chăm chỉ hơn mỗi ngày để xứng đáng là con ngoan trò giỏi, cháu ngoan của Bác Hồ kính yêu!!!
Nếu các con đồng ý thì thể hiện bằng một tràng pháo tay ròn rã nào!!!!! 👏

– Cả lớp vỗ tay như pháo nổ….

Hi vọng rằng, qua mỗi buổi lên lớp, mỗi đồng nghiệp chúng ta hãy dành ra 5,7 phút giáo dục uốn nắn các em về Đạo Đức, nền nếp, tác phong… một ngày, hai ngày, 1 tuần ,1 tháng thì chúng ta sẽ hạn chế được rất nhiều điều mà trong mỗi người đứng trên bục giảng không mong muốn nó xảy ra.

Ps: chúng tôi cũng mong các bậc PH hãy thấu hiểu:
Phận làm thầy không thể nào yên lặng
Khi con tới trường thiếu sách, thiếu nghiên
Bài cô giao lười nhác không ham
Cô góp ý răn đe còn cự cãi…

Nếu k vi lo tương lai cho con trẻ
Hẳn chúng tôi cũng đã bỏ buông rồi
Nhưng vì cuộc sống cứ mãi mãi luân hồi
Nên chúng tôi sao đành ngồi yên được!!!

Đành phải mắng răn đe cho con trẻ
Biết trước sau, trên dưới phải vẹn toàn
Có nghị lực vượt qua mọi trái ngang
Rèn học sinh như thế phụ huynh ơi hãy thấu!!!

(st)